MỘT LẦN VỀ VỚI BẢN ĐÁ BIA – ĐÀ BẮC – HÒA BÌNH

Da Bac, Hoa Binh

Huyện Đà Bắc cách trung tâm Hà Nội khoảng hơn 100km và là một địa điểm mới mẻ rất lý tưởng cho du khách muốn sử dụng khoảng thời gian cuối tuần để khám phá và trải nghiệm cuộc sống của người vùng cao nói riêng và người Mường nói chung.

Đoàn chúng tôi gồm 4 người khởi hành từ Hà Nội cũng là để tìm cho mình một cảm giác mới lạ tại nơi chỉ cách Hà Nội có 100 cây số. Chuyến đi xuất phát từ 8h sáng sau khi mọi thứ đồ đạc, thức ăn nhẹ, nước uống đã được chuẩn bị kỹ càng.
Từ Hà Nội dọc theo quốc lộ 6 tới thành phố Hòa Bình, ngắm nhìn những dãy núi nhấp nhô theo cung đường, không khí bỗng trở lên mát mẻ hơn cái nắng nóng Hà Nội. Vốn định sẽ ăn trưa tại thành phố Hòa Bình nhưng đoàn chúng tôi lại quyết định đi thêm một quãng đường 20km nữa để tới Đà Bắc rồi ăn. Bữa trưa đơn giản với cơm canh, những chén trà của người Hòa Bình.
Đoàn lại tiếp tục lên đường để tới địa điểm sâu hơn – xã Tiền Phong của huyện Đà Bắc. Đây là tuyến đường đang được sửa chữa, và thật sự nó không đủ rộng để những chiếc xe 45 chỗ có thể tới. Cũng có lẽ là vì đường đang thi công nên tốc độ của đoàn buộc phải đi chậm lại

 [IMG]
Tuyến đường đang được xây dựng và sửa chữa

Sau khoảng 20 phút đi đường với tốc độ chậm thì cuối cùng cũng đã tới được con đường được mới trải nhựa và ven theo triền núi. Từ góc nhìn này bạn có thể nhìn thấy lòng hồ sông Đà cũng như thấy được cái mênh mông của mặt hồ. Những lồng nuôi cá được nổi trên lòng hồ xanh ngắt. Đoàn chúng tôi buộc phải dừng chân để nắm lấy những khoảnh khắc này. Không ai trong đoàn biết mặt hồ rộng bao nhiêu, chỉ biết là xe chúng tôi chạy đến 30 phút mà lòng hồ vẫn còn đó, uốn lượn theo những dãy núi.

 [IMG]

Lòng hồ sông Đà

Đường tới bản Đá Bia là con đường hẹp, hai bên đường là những rặng lau và cây rừng men theo như đưa dắt người ta về vói thiên nhiên. Những thửa ruộng ngô vàng rực được trồng ven theo triền núi, nhà cửa thưa thớt dọc hai bên đường. Nếu như bạn muốn thử tay lái của mình, cũng có thể tới đây và trực tiếp đánh giá khả năng đó.

 [IMG]

Đường vào bản Đá Bia

Cuối cùng thì đoàn cũng đã tới bản Đá Bia. Nhưng gượm đã, trước khi đến được bản thì nếu có xe máy bạn có thể đi xe vào. Nhưng đoàn chúng tôi đi ô tô nên buộc phải gửi tại một quán ăn ven đường của anh chủ quán tên Huấn. Quán của anh Huấn nằm ở bản Ói Nọi, gần ngay đường cụt mà ô tô không thể vào. Anh cũng là người vui tính, sinh ra trong gia đình bố mẹ có 9 người con. Chúng tôi ghé vào quán anh làm đôi ba chén trà. Lúc này thì trời bỗng mưa ập xuống. Con đường vào bản Đá Bia lại bắt đầu khó khăn rồi đây. Ngồi với anh dăm ba câu chuyện thì mưa đã ngớt. Bốn người chúng tôi người cầm ô, người mặc áo mưa lại tiếp tục ven theo con đường mòn dài khoảng 1km để vào tới bản Đá Bia.

Hiện bản Đá Bia đang được tổ chức AFAP của Australia mở mô hình thí điểm Homestay với 2 cơ sở là Ngọc Nhềm và Đình Thu. Chúng tôi quyết định sẽ nghỉ đêm tại Homestay Ngọc Nhềm. Đoàn tới nơi nhưng thấy trong nhà không có ai, ngồi nghỉ ngơi một lát thấy cô chủ Nhềm đang từ dưới chân núi đi lên. Cô tới nơi hỏi chúng tôi tới để nghỉ à. Cũng có chút bất ngờ với cô chủ nhỏ này vì đoàn chúng tôi tới mà không báo lấy một tiếng. Dăm ba câu chuyện thì một lát sau anh chủ Ngọc cũng mới từ trên nương về. Vì đoàn tới bất ngờ nên Homestay chưa chuẩn bị được đồ ăn tối nên chúng tôi đi theo cô chủ Nhềm ra hồ để tìm hiểu về cách nuôi cá và tiện thể chọn thực đơn tối cho đoàn mình.

 [IMG]

Cô chủ Nhềm đang bắt những con cá tại lồng cá trên sông

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã có một con cá rô phi 1,5kg cho bữa tối của mình. Kèm theo đó là món thịt ngan, canh măng và rau dền rừng. Nếu bạn đã thưởng thức những món ăn này ở thành phố, bạn sẽ thấy bất ngờ và tự hỏi rằng sao vẫn chính là nó mà hương vị lại khác nhau đến vậy. Bữa cơm thân mật cùng chén rượu và những câu chuyện nói mãi không hết về cuộc sống của người miền xuôi, kẻ miền ngược tạo nên một không gian vui vẻ cho cả đoàn.

 [IMG]

Cô chủ Nhềm đang chuẩn bị bữa tối cho đoàn

Sau bữa cơm và có chút hơi men trong người. Đoàn chúng tôi tới Homestay còn lại trong bản là Đình Thu để thưởng thức món ăn khác : Nhảy sạp truyền thống. Những cô gái trong trang phục truyên thống của người Mường cùng những cây gậy tre tạo nên những âm thanh cực kỳ vui tai, những cụ già móm mém nhai trầu, tiếng nhạc rộn ràng cả một góc rừng.

 [IMG]

Sau hơn một giờ đồng hồ vui tai bên tiếng nhạc, giao lưu những ca khúc dân ca. Đoàn chúng tôi trở lại nhà Nhềm để nghỉ ngơi. Phòng nghỉ là một chiếc nhà sàn ấm cúng với ánh đèn vàng nhạt. Bốn người nhanh chóng đi vào giấc ngủ say, bên tai là tiếng gió rì rào của núi rừng.

Sáng hôm sau, 7 giờ sáng chúng tôi tỉnh giấc. Không khí mát lạnh của núi rừng, tiếng chim kêu, những áng mây trắng bồng bềnh quấn quanh lấy đỉnh núi. Vươn vai một cái, hít thở một hơi thật sâu. Ai cũng thấy sảng khoái và dường như đã quá sẵn sàng cho ngày mới đầy năng lượng. Chúng tôi điểm tâm sáng bằng món xôi do nhà Nhềm làm. “Các anh ăn đi để còn có sức, ngày hôm nay sẽ là một ngày vất vả đấy !” cô chủ vui vẻ nói với chúng tôi.
Sau bữa sáng chúng tôi chia tay gia đình nhà Nhềm, riêng Nhềm thì đi theo chúng tôi với vai trò là một Tour guide cho ngày hôm nay. Đi từ nhà Nhềm tới bến sông, chúng tôi được nghe câu chuyện về những phiên chợ tạm tại huyện Đà Bắc như chợ Ké (xã Hiền Lương), chợ Hạt (xã Yên Hòa), chợ Tràng Ang (xã Vầy Nưa), chợ Cửa Nánh ( xã Suối Nánh), chợ Mọc (xã Đồng Nghê) và cuối cùng là phiên chợ Oi Nọi của xã Tiền Phong. Đặc điểm của những phiên chợ tạm này là thường họp vào sáng sớm và kéo dài chỉ khoảng 2 giờ đồng hồ. Chúng tôi thì lại không có cơ hội chứng kiến lúc chợ đông.

Chúng tôi lên thuyền đi theo lòng sông Đà, đây cũng là trải nghiệm cực kỳ hay để ngắm nhìn sông Đà một cách trọn vẹn nhất. Dòng nước xanh với những dãy núi bao quanh, những ghềnh đá vôi đã cũ kỹ.

 [IMG]

Lòng hồ sông Đà

Sau khoảng 30 phút đi thuyền, chúng tôi cập bến tới một con suối có cái tên Suối Móng – Đây là con suối đổ nước vào sông Đà và cũng là nơi bắt đầu cho cuộc hành xác của chúng tôi. Đoạn đường trekking dọc theo con suối, hai bên khi là vách núi đá sừng sững, khi là những thảm cỏ xanh mượt, một địa điểm tuyệt vời cho chiếc máy ảnh của bạn có thể lưu giữ lại những bức ảnh đẹp. Con đường trekking khi băng suối, lội thác, đi qua những cánh đồng lúa xanh mượt. Lúc này thì trời bắt đầu mưa, cuộc đi có vẻ lại càng khó khăn hơn. Chúng tôi lán vào tạm một túp lều của người Mường trú mưa.

 [IMG]

Chúng tôi trú mưa tại một căn lều của người Mường

Trời ngớt mưa chúng tôi tiếp tục leo thác để tới vị trí cao hơn. Lúc này cũng là lúc nước chảy mạnh hơn, những bước chân lội thác của chúng tôi buộc phải đi chậm hơn. Trái với những bước chân lò dò của chúng tôi là những bước chân thoăn thoắt của Nhềm. Cô tour guide vừa đi vừa chờ chúng tôi, vừa nở những nụ cười rất tươi. Thế rồi có một chuyện làm chúng tôi phì cười. Đấy là một anh chàng trong đoàn bị trượt chân ngã, lại đúng là người mang cái ảnh “xịn” duy nhất trong đoàn. Điều may mắn là tuy anh ngã ướt hết quần áo nhưng tuyệt nhiên cái máy ảnh…không bị ướt chút nào. Cả đoàn “Phù…” một hơi rồi lại cười. Chúng tôi buộc phải dừng cuộc trekking của mình khi bước tới một nơi nước ngập đến cổ. Tuy có thể đi tiếp nhưng phần vì trời mưa, phần vì người đã thấm mệt vì chưa nghĩ cuộc trekking lại vất vả thế này. Đoàn nghỉ ngơi và quay trở lại bến đò đi về. Cho tới lúc ra tới bến đò, ai cũng nghĩ may mà mình còn sức để đi về.

 [IMG]

Cung đường trekking Suối Móng

Thuyền đưa chúng tôi trở lại bến bản Đá Bia, vẫy tay chào cô chủ Nhềm và nói những câu chào tạm biệt. Trời vẫn mưa, chúng tôi quay trở lại 1km đường mòn để đi ra nhà anh Huấn lấy xe. Tới nhà anh Huấn thì lại đúng bữa cơm của gia đình. Như đã nói, anh là con trai trong một gia đình nhà có 9 anh chị em. Thì hôm nay mâm cơm nhà anh đã có tới 6 người con trai trong số họ. Anh Huấn mời chúng tôi vào dùng bữa cơm trưa. Vậy là chúng tôi lại hòa vào cùng bữa cơm ấy. Trong bữa cơm anh Huấn có khoe và biết đánh đàn ghita rồi mang cái ghita ra đánh. Thế là rồi anh ôm ghita đánh, còn chúng tôi thì hát theo anh. Bữa cơm ngày hôm đó thật vui với đầy đủ câu chuyện cho tới lời ca tiếng hát.
Sau bữa cơm chúng tôi lên xe trở về Hà Nội, nói lời chào tạm biệt với gia đình anh Huấn, biết bao câu chuyện chưa được chia sẻ nhưng vì thời gian chưa cho phép nên đành hẹn anh một dịp khác, nhất định là như vậy. Tạm biệt nhé, Đá Bia !

Asia Pacific Travel – Duhanhviet

top